Trần Nhật Thăng

Miền cảm xúc

Miền cảm xúc

Tranh sơn dầu

90 x 90 cm | 35.4 x 35.4 inches

Ngày nắng

Ngày nắng

Tranh sơn dầu

100 x 100 cm | 39.4 x 39.4 inches

Miền hạnh phúc

Miền hạnh phúc

Tranh sơn dầu

80 x 160 cm | 31.5 x 63 inches

Sen đầu hạ

Sen đầu hạ

Tranh sơn dầu

80 x 200 cm | 31.5 x 78.7 inches

Vô đề

Vô đề

Tranh sơn dầu

80 x 120 cm | 31.5 x 47.2 inches

Chạng vạng

Chạng vạng

Tranh sơn dầu

100 x 100 cm | 39.4 x 39.4 inches

Mùa xanh

Mùa xanh

Tranh sơn dầu

100 x 200 cm | 39.4 x 78.7 inches

Mùa sen

Mùa sen

Tranh sơn dầu

100 x 150 cm | 39.4 x 59.1 inches

Sau cơn giông

Sau cơn giông

Tranh sơn dầu

100 x 100 cm | 39.4 x 39.4 inches

Miền riêng tư

Miền riêng tư

Tranh sơn dầu

100 x 100 cm | 39.4 x 39.4 inches

Trần Nhật Thăng

Là một trong những họa sỹ tiên phong của hội họa Hậu Đổi mới ở Việt Nam cuối thập kỷ 90, Trần Nhật Thăng dường như chưa mất đi ngọn lửa sáng tạo, và khao khát thay đổi chính mình trong cuộc phiêu lưu với thế giới nghệ thuật. Các sáng tác trừu tượng gần đây nhất của Trần Nhật Thăng là những thể nghiệm hội họa táo bạo, thể hiện đẳng cấp của một cây bút điêu luyện. Đó là những vệt cảm xúc loang tỏa và tan chảy trên bề mặt toan vừa ngẫu hứng mà tinh tế. Đó là những nét bút phóng túng kiêu bạc bất cần mọi thủ pháp hay niêm luật, phảng phất bóng hình của Thư pháp truyền thống phương Đông. Những phẩy, phất, quệt, quăng, vẩy, buông, với những tiết tấu nhanh chậm, khoan nhặt, lúc ào ạt bột phát, lúc lơi lả đầy vơi, lúc mềm như tơ buông, rồi lại vươn tay ôm trọn cả chân trời. Như nhà kị sỹ điêu luyện cầm cương con ngựa bất kham, nghệ sỹ để bản ngã tự nhảy múa trên mọi ranh giới của xúc cảm, vươn đến cái tột cùng mà không phi lý, xuống tới đáy sâu mà không sa ngã. Bức tranh tưởng như lơi lỏng để hấp dẫn từ ngay cái nhìn đầu tiên, níu kéo người đứng lại. Và càng ngắm lâu, người xem càng bị lôi cuốn khi con mắt vô thức mà hút theo những biến tấu khôn cùng của sắc màu, của cảm xúc tràn dâng theo từng nhịp đập của nét bút mà tự ngân lên thành giai điệu vô thanh. Trần Nhật Thăng, sinh 1972, tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1995. Tác phẩm của họa sỹ được giới thiệu trong những triển lãm quan trọng nhất ở Việt Nam trong vòng 2 thập kỷ, từ 1995 tới nay. Hội họa của Trần Nhật Thăng cũng được giới thiệu rộng rãi trên trường Quốc tế, và nằm trong nhiều bộ sưu tập tư nhân và các tổ chức tại châu Âu, châu Á và Mỹ...

TRẦN NHẬT THĂNG 

1972:Sinh tại Hà Nội

1995:Tốt nghiệp Mỹ thuật Hà Nội

Thành viên của hiệp hội Mỹ thuật Việt Nam  

 

TRIỂN LÃM CÁ NHÂN: 

1995:Triển lãm quốc gia

1996:Triển lãm cùng 1 nữ họa sĩ người Úc tại 29 Hàng Bài, Hà Nội.

1998:Hội chợ triển lãm Mỹ thuật Tại Úc

Triển lãm cá nhân "Con đường mây trắng: L'Ấn tượng" Gallery, Paris, Pháp tại Paris, Pháp.

1999 Triển lãm cá nhân “Một mình” tại phòng tranh L’Atelier, Hà Nội

Triển lãm cá nhân “The new” tại phòng tranh Nhà máy, Hà Nội

2000:Triển lãm cá nhân tại phòng tranh L’Atelier, Hanoi

2002:“Cái nhìn trừu tượng” tại phòng tranh Nam Son Art, Hà Nội

“Mùa thu Hà Nội” tại phòng tranh Nam Son, Hanoi

“Giáng Sinh an lành và chúc mừng năm mới” tại phòng tranh Nam Sơn –Hà Nội

"Con đường của Mây trắng" Thư viện Đông Sơn, Hà Nội, Việt Nam

2006:"Con đường của Mây trắng" Young Gallery, Hà Nội, Việt Nam

Chưa có tiêu đề, UNDP văn phòng Hà Nội

2008:Triển lãm cá nhân tại Maison des Art, Hà Nội

2009:"Chân dung của tự do" Green Palm Gallery, Hà Nội, Việt Nam

 

TRIỂN LÃM NHÓM

1993:Triển lãm nhóm trong Natash Salon, Hà Nội, Việt Nam

1997:Triển lãm nhóm tại viện Mỹ Thuật Hà Nội -Alliance Francaise

Triển lãm nhóm “Cuộc hội ngộ mùa xuân 1+3” tại phòng tranh Nam Sơn Hà Nội

1998:Hội chợ triển lãm nghệ thuật, Úc

2000, 1999, 1998: Giải thưởng Triển lãm Mỹ thuật Đông Nam Á- Việt Nam

2000 Triển lãm nhóm tại phòng tranh 43 Tràng Tiền (CEAE)

2001:Triển lãm nhóm tại trung tâm mỹ thuật đương đại, Hà Nội, Việt Nam

Triển lãm nhóm dành cho những họa sĩ trẻ tại Hà Nội

Triển lãm nhóm tại Thaivibu, Bangkok, Thái Lan.

2003:Triển lãm nhóm "không gian đường phố" tại phòng tranh Sơn Art Gallery Nam-Hà Nội

2004:Triển lãm nhóm tại Hà Nội

Triển lãm nhóm tại Bắc Kinh, Trung Quốc

2005:Triển lãm nhóm tại Tokyo, Nhật Bản

2007:Triển lãm đấu giá để quyên góp cho Operation Smile tại Hà Nội, Việt Nam

Triển lãm nhóm tại Maison des Art và L'Espace, Hà Nội, Việt Nam

2008:Triển lãm top 30 vòng chung kết của giải thưởng nghệ thuật có chủ quyền châu Á tại Hồng Kông và Singapore (www.sovereignartfoundation.com)

2009-2010:Vẽ với trẻ em để gây quỹ cho tổ chức từ thiện địa phương giúp đỡ trẻ em bị ung thư tại Hà Nội

2011:Tranh bán đấu giá trong một nhóm chương trình tại Manila, Philippines để gây quỹ cho một cậu bé cần phải phẫu thuật tim từ Đà Nẵng, Việt Nam

2012:Tham gia cùng nhóm tình nguyện  Chắp Cánh Ước Mơ vẽ tranh cùng trẻ em ung thư.

Bán đấu giá tranh ủng hộ trẻ em ung thư Bệnh viện ung bướu Hà Nội.

2013:Triển lãm tranh tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn ,Quảng Trị.

Tham gia triển lãm “Họa Tình” của GoldWell tổ chức.

Tham gia đấu giá tranh ủng hộ đồng bào miền Trung.

2014:Tham gia đấu giá tranh ủng hộ chương trình “Nhà chống lũ” - VTV3, ĐTHVN.

2015:Triển lãm nhóm "Bột màu - Giấy dó" tại Hà Nội, Hải Phòng.

2016:Triển lãm “Một chặng đường nhìn lại” tại phòng tranh Green Palm, Hà Nội, Việt Nam 

 

GIẢI THƯỞNG: 

1997 Giải thưởng của hiêp hội Mỹ thuật Viêt Nam

 

TRÌU TƯỢNG TỐI THIỂU 

Nghệ sĩ N., Bạn tôi bảo : làm nghệ thuật là bị giời đày. Tôi cãi: GiờI nào, mình tự đày mình thì có. Tranh luận một hồi, chẳng ai chịu ai nhưng chúng tôi thống nhất 1 điểm, tự đày hay giời đày không quan trọng vì kiểu gì thì vẫn được sống. Dù là nhà thơ, nhà văn, ca sĩ hay họa sĩ. Họa sĩ trừu tượng, chuyên trừu tượng từ lúc bắt đầu cho đến nay như Trần Nhật Thăng là được đày đến 2 lần. Họa phái trừu tượng đã có lịch sử với những tên tuổi lừng lững như vách núi bít lối: Hans Hartung (1904 – 1987), Zao Wou-Ki (1921)…. Cánh cửa vào ngôi đền trừu tượng ngày một hẹp. Thế mà bằng cách nào Thăng vẫn tìm ra 1 lối nhỏ để bước vào? Tôi nghĩ là anh đã tìm ra được điểm xuất phát đúng. Anh không trừu tượng hóa thế giới hiện thực hay nói cách khác là anh không nhìn hiện thực bằng con mắt trừu tượng. Không phải là núi, sông, ao, hồ, nhà cửa được vẽ bằng kiểu trừu tượng.
Trần Nhật Thăng chỉ vẽ cảm giác của mình, lòng mình, tâm mình, nhìn vào trong mình để vẽ. Mà những thứ đó thì không thể có cách diễn đạt nào khác ngoài trừu tượng. Ví dụ như: Lờ mờ, trống trải, nửa vui nửa buồn, vừa giận vừa thương, chán ngán, buồn nôn, nhạt nhòa, xấu hổ. Cứ tưởng ngoại cảnh có tham gia nhưng nghĩ lâu lâu thì thấy mình là chính, tâm là chính. Hóa ra Trần Nhật Thăng vẽ mình. Dùng ngôn ngữ trừu tượng để diễn đạt cảm giác trừu tượng là lẽ tự nhiên nên xem tranh Trần Nhật Thăng không thấy anh phải cố. Nó vốn như vậy, có gì đâu!
Cảm giác là thoáng qua, chốc lát, vụt đến, vụt tắt, nó chưa đựng nhiều tình cờ, mong manh, bất trắc. Mà cũng phải thôi, không khởi đầu và kết thúc nào, được mất, lành vỡ, căng trùng, bồi lở, động tĩnh, thái bi, may rủi, có không, bể khổ và an lạc nào không đề bởi vô tình.
Để diễn đạt cảm giác thoáng qua đó, Trần Nhật Thăng chọn lối trừu tượng tối giản. Bức tranh chạy trên mặt toan 1 lần, được ăn cả, ngã về không, không vẽ lại, tô đi đậm lại, theo tinh thần chỉ sống 1 lần, một người chỉ có 1 lần được sống. Không sống lại, nói lại, ăn lại, cười lại, yêu lại, chín lại. Bút pháp này cần trực giác hơn lý trí. Nó là đốn ngộ chứ không phải tiệm ngộ. Bố cục chú trọng ở mảng lớn, hướng lớn, bảng màu đơn sắc. Hình (được tạo bởi những không hình) là 1 tập hợp ngẫu nhiên của vết, lướt qua nhanh, vun vút, mạnh, không đầu cuối, trên 1 cái nền khô, hay ẩm, hoặc ướt, hoặc chỗ khô chỗ ướt tạo nên hiệu quả vấp, nhảy, lòe nhòe, chảy, loang, nhập nhoạng, loáng thoáng, lướt thướt, đọng, rớt. Đôi khi lại là vẩy, một lần, một bút hay nhiều lần nhiều bút chồng đè, đặt loãng, lờ mờ, rọt rọt. Đối lập với những hỗn mang đó là những mảng lớn yên tĩnh, trống trải, trống rỗng, rộng lớn, xa xôi, vô định, hoang mang. Đó là sự đối lập của sâu lắng, nông nổi, sáng tối, ngày đêm, ồn ào, cô độc…, nó cũng chính là khuôn mặt của nhân gian.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng là đủ hấp dẫn và ít nhiều khác biệt rồi.
Là nghệ sĩ, là được là… chứ không phải là được. Nếu không muốn nói là mất và dẫu chẳng ai muốn nhưng phần lớn là mất hết. Làm nghệ thuật là được làm. Thế thôi.
Khởi đầu kết thúc ở tại đó. Làm sao biết đã làm được gì và có được gì?